Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012
Con gái cầngì ở “một nửa” của mình?
Con gái cần những gì trong tình yêu?
Nếu mai này ta không yêu nhau nữa
Anh từng hỏi: Có bao giờ em không yêu anh nữa? Em trả lời: Có chứ, cuộc đời này có gì không xảy ra! Anh dằn dỗi và giận em toàn nghĩ những điều không may mắn và toàn nói những thứ chẳng tốt lành. Rằng đãtình yêu hai đứa mình mãi mãi không có giây phút ấy. Có phải em quá thực tế không anh? Hay cuộc đời này quá nghiệt ngã. Em không đủ lãng mạn để tin rằng tình đầu sẽ luôn là tình cuối và trái tim con người mãi không đổi thay. Trên đường đời có bao nhiêu ngã rẽ là bấy nhiêu lần ta phải lựa chọn. Và một mai biết đâu 2 ta chọn về 2 hướng rẽ không có nhau. Em không đủ lãng mạn để tin rằng chỉ cần tình yêu đủ vượt qua tất cả. Có những khắc nghiệt trên đời không chỉ tồn tại trong phim ảnh. Bao ngang trái, bất công vẫn bám ríết lấy những đôi chân trần yếu ớt. Và chắc gì tình mình đủ lớn để đi qua tất cả? Em không đủ lãng mạn để tin rằng cuộc sống toàn màu hồng, toàn những may mắn và tốt lành… Con người ta cầnchuẩn bị để đối diện với cả những điều không mong muốn anhạ.
Bởi vậy… Nếu một mai anh không còn yêu em nữa,hãy dịu dàng nói với em điều đó… Em đủ tinh tế để nhận ra trong ánh mắt, trong nụ cười và vòng tay anh. Nhưng có lẽ, em cũng như mọi cô gái khác cần một lời nói đểbắt đầu cũng như một lời nói để kết thúc. Đừng lẳng lặng ra đi anh nhé, em sẽ tự suy diễn những điều vu vơ. Nếu một mai anh không còn yêu em nữa,hãy buông tay và bước đi thật lạnh lùng. Em không chắc mình đủ mạnh mẽ để không níugiữ đôi tay, không ôm riết lấy anh từ phía sau… Em như mọi cô gái khác cũng chống chếnh, chới với khi đã quá quen được đi bên một người. Nếu một mai anh không còn yêu em nữa,hãy bước ra khỏi cuộc đời em và làm ơn mang theo cả tình thương, quan tâm và lolắng. Thứ em cần ở anhlà tình yêu và chỉ vậy. Khi tất cả đã tan đi như bong bóng căng đầy, đừng nuôi em trong ảogiác của tình thương hại. Hãy để em được đứng lên bằng đôi chân của mình, không có anh bên cạnh. Những vết thương tự chảy máu rồi tự lành, thời gian kì diệu lắm anh ạ. Đó là thứ duy nhất em cần lúc ấy. Đi qua vết thương chảy máu rồi bưng mủ và hồi sinh, em sẽ thấy mình lớn lên, trưởng thành hơn rất nhiều. Nếu một mai anh không còn yêu em nữa,đừng vội vã nhắn tin đòi kết bạn… Khi nào muốn, khi nào thấy thật sự đã vượt qua emsẽ là người làm việc đóanh ạ. Nếu một mai anh không còn yêu em nữa và bên anh là một cô gái khác. Ta vô tình chạm mặt nhau trên phố mong anh đừng giới thiệu em như người yêu cũ mà hãy xem em như một người bạn lâu năm, đồng hương hay một cộng sự từng làm việc… Một mối quan hệ không quá thân thiết cũng không quá xa vời. Nếu một mai ta không còn chung lối, những kỉniệm hãy cất vào ngăn khóa, đừng đem ra để níu kéo, để hờn giận hay làm tổn thương nhau… trái tim ấy ta đãtừng thử ghép vào tim mình. Vì không kít nên bật khỏi đời nhau… Không ai là người có lỗi, tại sao phải làm đau người khác, làm đau cả chính mình. Nếu một mai ta không còn chung lối, ai đó có hỏi là tại sao. Đừng nói với họ ta không hợp bởi hợp hay không do chính anh và em cùng cố gắng. Em sẽ nói vì tình yêu không đủ lớn để níu kéo hai cái tôi khác biệt. Càng ở bên nhau, càng gắn bó càng thấy mình đánh mất bản thân , vì thế mà dừng lại, không vì ai khác, vì chính mình mà thôi. Nếu một mai anh hết yêu em, mọi lí lẽ, mọi lời nói... tất cả đều trở nên vô nghĩa. Em sẽ không hỏi quá nhiều vì thế đừng nói quá nhiềuanh nhé, thời gian sẽ thay ta làm nốt những điều còn lại. … Và một thời gian sau đó, khi mọi thứ đã trở về đúng nhịp, khi tim em đã thôi nhói mỗi khi nghe bài hát anh từng hát, thôi nghẹn ngào khi bước qua quán quen, thôi ngẩn ngơ khi lướt qua anh giữa dòng người vội vã… Em sẽ gọi điện và mời anh đi café như một người bạn tại một quán không quen. Chắcchắn vậy, anh nhé!
Nếu một ngày bỗng dưng em muốn khóc...
Người yêu khóc ngất bên linh cữu Vũ Ngọc Cương
Đến lễ mai táng, người yêu của Vũ Ngọc Cương là Duyên, là người cùng quê Bắc Ninh với Cương. Duyên khóc trong đau đớn, cô vẫn chưa thể tin vào mắt mình là Cương đã ra đi.
7h30 sáng ngày hôm nay (21/12), lễ mai tang của Vũ Ngọc Cương - cậu sinh viên bị bạn đâm chết tại lớp học trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội diễn ra trong niềm thương xót vô hạn của gia đình, hàng xóm và bạn bè cùng lớp. Cái chết trẻ của Cương khiến ai cũng xót xa nao lòng. Mọi người không chỉ khóc thương cho Cương, mà còn nghẹn ngào trước hình ảnh bố mẹ của Cương trước giờ đưa lĩnh cữu của con trai đi an táng.
Khi bạn bè của Cương khiêng quan tài, đưa linh cữu lên xe tang, chị Nguyễn Ngọc Dung, mẹ của Cương gào khóc trong hoảng loạn. Bà nội của Cương phải kìm nước mắt giữ con dâu mình khỏi chị Dung vùng vằng muốn chạy ra xe tang: “Mẹ thả con ra để con đi với Cương, mẹ cho con đi ra với Cương, đau quá mẹ ơi... Cương ơi mẹ đau quá con ơi...”, rồi ngất lịm đi trên sàn nhà. Từ khi biết tin con mất, chị Dung lúc tỉnh lúc mê, khi tỉnh lại chị chỉ biết ôm chặt lấy chiếc gối của Cương hay kê khi ngủ và không ngừng gọi tên con. Bố Cương, anh Vũ Huy Cảnh ngồi lặng ở góc nhà, nước mắt chực trào trong đau đớn. Là người từng trải, nhưng có lẽ anh không bao giờ nghĩ trong cuộc đời mình phải trải qua một nỗi đau lớn đến tột cùng như thế này. Anh là con út trong gia đình nhưng là người phải bươn chải nhiều nhất, tất cả cố gắng của anh đều vì lo cho tương lai của đứa con trai duy nhất của mình, thế mà...
Mẹ của Cương gào khóc trong đau đớn, vùng vằng muốn chạy ra xe đưa tang
Rồi ngất lịm đi
Bố của Cương như người mất hồn khi linh cữu của con trai đã chuyển lên xe tang lên đường ra nghĩa trang
Người thân của Cương mang di ảnh của cậu lên xe tang.
Bác của Cương khóc uất nghẹn trước cái chết của người cháu
Những người trong dòng họ không khỏi đau xót trước cái chết của cháu mình khi tuổi đời còn quá trẻ
Đến lễ mai táng, người yêu của Vũ Ngọc Cương là Duyên, là người cùng quê Bắc Ninh với Cương. Duyên khóc trong đau đớn tột cùng, cô vẫn chưa thể tin vào mắt mình là Cương đã ra đi. Bởi lâu nay Cương luôn là chỗ dựa tinh thần của cô, khi Cương mất đi rồi Duyên cảm thấy sợ hãi và trống rỗng.
Cô không ngừng gọi tên người yêu, mất đi Cương là sự mất mát lớn đối với cô, bởi với Duyên, Cương không những là người yêu mà còn là một người bạn tốt.
Gắng gượng sức thắp nén hương cho người yêu...
Rồi ngất trước mộ....
Lễ mai táng diễn ra trong không khí tang thương, xót xa:
Bạn học cùng lớp của Cương đau xót trước linh cữu bạn
Thầy chủ nhiệm và sinh viên lớp AR15.02 đến tiễn đưa Vũ Ngọc Cương về nơi an nghỉ cuối cùng
Xe đưa linh cữu Cương đi đến đâu trên phố là ở đấy người dân không khỏi than tiếc cho cậu sinh viên ngoan, luôn cố gắng trong cuộc sống. Di ảnh Vũ Ngọc Cương đặt trên xe tang khiến những ai nhìn vào cũng cay đắng bởi người chết ở tuổi đời còn quá trẻ. Thương xót đến đâu là người dân lại phẫn nộ đến đó. Ai cũng bàng hoàng khi sinh viên đại học lại có thể đâm chém nhau trên giảng đường, mà đâm chém chỉ vì những lý do nhỏ nhặt không đáng có, cướp đi mạng sống của một người đồng môn, cướp đi sự yên bình của một gia đình vốn đã neo người.
Thầy cô ở trường, ở khoa và thầy chủ nhiệm của tập thể lớp AR15 khoa Kiến Trúc về đi đưa tang Cương trong đau xót. Mới thấy Cương đây thôi mà hôm nay phải chứng kiến cảnh học trò, bạn cùng lớp của mình phải ra đi vĩnh viễn, nước mắt khóc thương Cương ướt đẫm trên má...
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)